Sữa Meji Của Nhật

Nguồn dinh dưỡng tốt cho bé!!!

XANH & XÁM

XANH & XÁM
Đây không phải câu chuyện của An, nhưng An nhìn thấy một chút của mình trong đó. Những tâm hồn chưa lớn rung động một cách trong sáng và hồn nhiên nhất. Ít nhất trong số chúng ta hầu như ai cũng sẽ trải qua cảm giác này, thứ không chạm đến được lại là thứ đẹp nhất, giống như những thứ tình cảm không tên khi còn trên ghế nhà trường. Cô bé này thích cậu bé ấy suốt 4 năm THCS. Cô bé này viết để tiễn đưa mối tình đơn phương đầu đời Lúc mới đầu đọc, An nghĩ chắc lại là ba cái chuyện trẻ con tầm phào, nhưng đọc dần dần, An thấy có chút hoài niệm và ý nghĩa thực sự. Ngày bạn mười lăm có giữ một chàng trai trong kí ức?
_____________________________
Xanh là một cô gái vô cùng lạc quan, lạc quan đến đáng sợ. Đáng sợ ở chỗ nào ư? Xanh rất mạnh mẽ, Xanh không bao giờ chùn bước, không gì có thể quật ngã được Xanh- trừ Xám.
Xanh thích Xám từ rất lâu rồi, lâu đến mức mà từ cái hồi Xanh chẳng nghĩ rằng mình thích Xám nhưng thực ra Xanh rất thích Xám. Nghe có vẻ hại não @@. Chung quy lại là Xanh thích Xám.
Xanh thích Xám vì cái gì? Xanh cũng chẳng biết nữa. Xanh chỉ biết là Xám rất dễ bảo này, dễ thương này, dễ tính này và một chút dễ nhìn nữa. Xanh không hiểu tại sao mình lại thích Xám.
Xám không cao cho lắm (cao hơn Xanh có tẹo, mà Xanh có 1m5 ), da trắng, dáng lại kiểu thư sinh.Nhìn đi nhìn lại cứ thấy sao sao ấy. Được cái ăn nói dễ nghe, bảo được chứ không lì lợm như bọn con trai cùng độ tuổi (học sinh THCS mà), còn có khiếu văn nữa. Vậy thôi mà khối em đổ rầm rầm, cơ bản thì đa số con gái tuổi này thích kiểu í.
Xanh ngồi cạnh Xám, ngồi cạnh nhiều lần là đằng khác (ba năm học chung ngồi cạnh nhau suốt). Đấy mới là cơ sở để Xanh thích Xám. Chứ nếu không còn lâu Xám mới được Xanh để ý nhé. Xanh ghê lắm, đanh đá lắm, hay sử dụng bạo lực lắm. Cơ mà Xám chịu được mới hay chứ. Xanh thỉnh thoảng còn rất vô lí nữa. Vô lí từ chuyện cái bút rơi bắt Xám nhặt, quyển sách bắt Xám mở hộ đến trang cô giáo yêu cầu, ngủ trong giờ học bắt Xám chép bài hộ,… Nhưng Xám rất cao cả, nhường tất và thường nói thế này: “Tại vì mày là con gái nên tao mới nhường thôi.” Xanh chưa bao giờ yêu giới tính của mình hơn giây phút ấy.
Tất tần tật mới chỉ là những yếu tố giúp Xanh thích Xám. Đỉnh điểm là khi học lớp 7, Xanh và Xám ngồi đối diện nhau. Tiết Văn, buổi chiều mùa hè, quạt trần quay vù vù làm Xanh buồn ngủ đến nao lòng. Ô cửa lồng kính không thể ngăn được “bầu trời đầy nắng” vào trong lớp vì không biết đứa mất dạy làm rách mất rèm che, ờ thì đành đổ lỗi cho cơ sở vật chất vậy. Xanh đang vất vưởng trong trạng thái người còn đây nhưng hồn bay vào cơn mơ thì chợt quay sang bên cạnh. Đôi mắt của Xanh và Xám giao nhau. Đó là đôi mắt đẹp, đẹp đến mức làm Xanh tỉnh con mẹ nó ngủ. Hai mí rõ ràng, đuôi mắt dài cong cong, tròng mắt nâu sáng bừng lên trong nắng. À, Xám đang cười, nhăn nhở. Với ai? Với Xanh… Xanh bỗng thấy Xám đẹp trai một cách kỳ lạ. Ô là lá O_o, Xanh thấy quả tim như đang nhảy múa trong lồng ngực mình. Nó đang nhảy hàng ngàn hàng ngàn vũ điệu không tên. Lần đầu tiên trong đời, Xanh biết thế nào là rung động mới lớn, không hề nhẹ nhàng nhưng cũng chẳng quá mãnh liệt. Đôi khi, nghĩ lại, Xanh chợt xuyến xao hàng mi rợp nắng của Xám. Một thứ rung cảm diệu kì cứ như thế ủ mầm rồi nảy nở lên trong Xanh, cô học trò tuổi mười ba.
Xanh quan niệm giữa yêu và thích có một khoảng cách nhất định. Xanh thích Xám nhưng không có nghĩa là Xanh yêu Xám. “Yêu” là một cái gì đấy thiêng liêng lắm, như “con yêu mẹ” chẳng hạn, nhưng tùy lúc, “yêu” lại thật phù phiếm, như một anh chàng đào hoa có thể thốt câu “anh yêu em” với hàng trăm cô gái. Xanh muốn một quãng thời gian học sinh đúng nghĩa, vui vẻ, “bung lụa” và cháy hết mình. Điều đó không có nghĩa là phải “yêu”. Yêu để làm gì? Yêu kiếm ra tiền không? Yêu ăn được chứ? À, nếu là với người thân máu mủ thì yêu làm được tất cả điều ấy và còn hơn thế nữa. Nhưng khi đang là học sinh, đang ăn bám người khác, yêu giống như phát sốt 40°, nếu không trị dứt điểm thì hậu quả khôn lường.
Xanh không kỳ thị yêu nhưng Xanh tối kị yêu.
Đối với Xanh, thứ tình cảm với Xám chỉ nên được gói gọn lại, đặt trong một lọ thủy tinh, giấu ở nơi sâu nhất trong lòng, thỉnh thoảng lại đem lên, ngắm tí chút rồi lại cất đi. Vậy là ok. Chẳng lẽ, cứ “thích” là phải “yêu” à?
Xanh thấy ổn và thoải mái với cách sống của mình. Những xúc động “thinh thích” Xám cứ chìm dần, chìm dần,… Xanh và Xám vẫn là hai người bạn, chẳng có gượng gạo hay khoảng cách gì cả. Xanh lạc quan, bạn biết mà!
Xanh và Xám bước sang tuổi mười bốn. Xanh bỗng trở nên chăm chút vẻ ngoài hơn trước, Xanh bỗng khó tính hơn trong mọi việc. Xám vẫn vậy, ngoại trừ gò má bắt đầu lấm tấm mụn. Có vẻ như mọi chuyện vẫn diễn ra tốt đẹp. Cho đến cuối năm, giáo viên bắt đầu chọn học sinh vào các đội tuyển. Xanh vào đội tuyển Anh, còn Xám vào đội Văn, gần như không có gì phải bàn cãi. Nhưng bố Xám lại không muốn Xám học đội tuyển.
Nói thật, suốt ba năm học chung, chưa bao giờ Xanh lo mất Xám như lúc ấy. Xám là một người bạn tuyệt vời, thậm chí cho dù là con trai nhưng còn tốt hơn khối đứa bạn nữ của Xanh. Quan trọng là bên Xám, Xanh thoải mái, có thể nói mọi điều Xanh muốn nói.
Xanh có linh cảm chẳng lành. Xanh đột nhiên sợ cái linh cảm quá nhạy bén mà bản thân vẫn thường tự hào về nó. Kể cả khi Xám nói Xanh rằng Xám đã thuyết phục được bố, Xanh vẫn cảm thấy không ổn. Như hàng vạn con kiến bò loạn xạ trong tâm trí.
Linh cảm của Xanh diễn ra thật. Xám nghỉ học, lí do ốm. Một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày, năm ngày,… Xám vẫn ốm. Xanh chợt thấy trống trải vô cùng. Xanh nhớ đôi mắt đẹp của cậu bạn bên cạnh, nhớ khi cậu ấy lắng nghe mọi chuyện của Xanh, nhớ khi cậu ấy cười rộ lên với Xanh,… Xanh không còn ai để sai vặt, để trút giận, để tâm sự. Rồi điều gì phải đến cũng sẽ đến, cô chủ nhiệm thông báo Xám đã chuyển về trường xã. Giọng cô có chút tiếc nuối cho năng khiếu của cậu học trò nhỏ. Còn với Xanh, nhiều thứ dường như ùa về cùng một lúc, tấn công mạnh vào tâm trí…
Một buổi trưa nắng mùa hè, nắng như đổ lửa. Học tiết năm về, ai cũng uể oải, thiếu sức sống. Lạc quan như Xanh mà cũng cảm thấy bị héo rũ đi vì nắng, Xanh không mang mũ. Cái nắng chết tiệt làm Xanh phát cáu cả lên. Bởi vì bằng một cách nào đấy, dù cho Xanh có tìm cách dùng tay che đến thế nào, nắng vẫn đổ trực tiếp vào mặt Xanh, cảm tưởng như ông mặt trời đang dí đét vào mặt.
Bộp.
Một cái mũ lưỡi trai trắng đội lên đầu.
“-Chiều trả tao nhá.”
Xanh giật mình quay sang. Xám đi bên cạnh, mặt phơi dưới nắng, đôi mắt nheo nheo lại, gò má hồng rực. Xanh chợt xúc động và cầu mong rằng mình sẽ không phải là da mặt mỏng, liền đỏ lên. Xám rảo bước nhanh hơn, và rồi chợt ngoảnh lại, nhìn Xanh. Xanh thấy chân mình trĩu nặng, đi chậm rì rì.
________________________________________________________________________
Tiết Văn, cô có việc phải đi ra ngoài, lớp ầm ầm như cái chợ. Xanh mải buôn chuyện với mấy đứa con gái bàn dưới, quên mất rằng hôm nay Xám trầm tĩnh hơn hẳn mọi ngày. Bất thình lình, cô vào lớp, cả lớp đang đứng lên chào, Xám nói với Xanh:
“-Đợi tao ở N.H mày nhé.”
Xanh không để tâm nhiều đến câu nói của Xám lúc ấy. Nhưng một thời gian sau, chính câu nói này lại khiến Xanh hối hận. Vì Xám đã chuyển trường rồi.
(N.H: một trường THPT )
Có cái gì đấy trong Xanh vụn vỡ…
Xanh chưa từng thích một chàng trai nào nhiều như thích Xám và không ai ngoài Xám. Xám là mối tình đầu đơn phương của Xanh, là bạn cùng bàn của Xanh. Có lẽ Xám sẽ chẳng bao giờ biết được hay thậm chí là tưởng tượng Xanh thích mình.
Rất nhiều tháng sau khi Xám đi, Xanh mới có thể bình ổn lại tâm hồn, nhưng vết nứt trên bầu trời thì vẫn còn đó và không bao giờ khép lại. Xanh che tạm vết nứt xấu xí ấy bằng một đám mây màu xám.
Khi nhắc đến Xám, vẫn như luôn có một thứ vô hình bóp chặt lấy quả tim bé nhỏ. Xám tựa như một nhành tầm gửi lặng lẽ bám vào trái tim Xanh, ban đầu chỉ là một nhành bé nhỏ rồi lớn dần, quấn chặt, bất cứ lúc nào cũng có thể siết mạnh làm nổ tung thứ mong manh dễ vỡ ấy. Nhưng Xanh chỉ ước gì thứ ấy nổ luôn đi để Xanh lắp vào một quả tim khác, lành lặn và là của Xanh, không gì xâm phạm được.
Xanh vẫn nhớ vào một buổi chiều thứ năm, bốn giờ, nắng cháy. Không mũ, không ô, Xanh tưởng như mình có thể bị “nấu chín” bằng nhiệt độ ngoài trời ngay lập tức. Một cậu cùng lớp đưa cho Xanh chiếc mũ lưỡi trai của mình. Bằng một cách nào đấy, Xanh chợt nhớ đến chiếc mũ lưỡi trai trắng của Xám. Xanh cũng chẳng hiểu mình bị gì nữa, thẳng thừng trả mũ lại cho cậu bạn kia dù rằng đó là ý tốt.
Xanh thỉnh thoảng tự ảo tưởng rằng Xám cũng thích mình, dù chỉ là một chút. Có lẽ bất cứ một cô gái nào khi thích một chàng trai cũng thường kỳ vọng như vậy. Kể cả khi những kỳ vọng ấy thật buồn cười.
Tình đầu là vậy. Dù là đơn phương hay là đôi bên tình nguyện, cái thứ ban đầu ấy rồi cũng chỉ để cất vào lồng kính, lọ thủy tinh trưng bày chứ chẳng thể chạm đến.
Có thể Xám quật ngã được Xanh nhưng Xám lại không thể ngăn Xanh đứng dậy và bước tiếp. Đôi khi Xanh chợt ngộ ra vài điều, nếu Xanh và Xám cùng là màu của bầu trời, thì Xanh và Xám chẳng bao giờ đứng cạnh nhau được.
Có lẽ Xám trong Xanh sẽ mãi mãi dừng lại ở tuổi 15. Xám sẽ luôn được Xanh nhớ về như một cậu bạn cùng bàn dễ thương với đôi mắt sáng trong và nụ cười bừng nắng.Dẫu sao thì, Xanh cũng chỉ cần một điều bình dị như thế….
N.H, ngày 29/9/2016

(Gửi Xám, cậu bạn cùng bàn)
_________________
Thỉnh thoảng có những thứ bạn nghĩ rằng trẻ con nhưng lại là thứ bạn tiếc nuối nhất.

  • Published On : 3 years ago on May 4, 2017
  • Author By :
  • Last Updated : May 4, 2017 @ 3:42 am
  • In The Categories Of : Uncategorized

17 Comments

  1. Nguyễn Vân Anh says:

    Chả theo dõi bạn này nữa, viết truyện toàn bỏ dở

    • Vũ Phương Chi says:

      Haizzzz, thực ra những chuyện của c ấy viết, đều là những kí ức. Bạn đọc tus k, c ấy có ch cần giải quyết nên sẽ viết truyện lại.
      Người ta cũng có cv riêng, cs riêng. Hic

  2. Nguyễn Vân Anh says:

    nhưng đây k phải là truyện đầu tiên bỏ dở, truyện trước chỉ 1 lý do là hết hứng, lần này vì việc riêng nên k viết nữa nhưng lại viết truyện khác. Mình chả phê phán hay chỉ trích gì cả, chỉ là k theo dõi nữa, thế thôi

  3. Minh Thuy says:

    mấy bạn không đọc kỹ,đây là chuyện của người khác,An chép lên cho mọi người cùng đọc,không phải An viết

  4. An An says:

    #HằngTrần lúc đầu mình lướt qua lại nghĩ kiểu teen teen nhảm nhảm mấy cái chuyện trẻ con , nhưng vẫn quyết định đọc hết và vẫn đang hài lòng với quyết định này. Đọc xong tự nhiên cứ nhớ lại hồi học sinh mình cũng có những tình cảm trong sáng như thế ☺☺☺☺☺

    • Hằng Trần says:

      Chuẩn luôn 🙂 mà cái cô bé này giống mình hồi ấy thế 🙂 1 cái cười toe quay xuống bàn dưới của cậu bạn – nụ cười tươi rói , đôi mắt ướt. Thế là thôi xong- cảm nắng luôn ! 🙂

  5. Trần Thị Quỳnh Anh says:

    B đọc kĩ đi đấy có phải truyện bạn ấy viết đâu, thấy hay nên cop về cho mn đọc thôi mà

  6. Nguyễn Vân Anh says:

    Nhưng bỏ dở 2 lần rồi ấy. Nên lần này thấy chả đọc nữa

  7. Trần Thị Quỳnh Anh says:

    Nta cũng có cv mà bạn có phải chỉ viết truyện đâu. Viết lách mà cạn cảm hứng thì viết lsao

  8. Nguyễn Vân Anh says:

    Vậy mới bảo k theo dõi nữa. Thế thôi

  9. An An says:

    #LêHoàngKiềuTrinh có thể chính là bạn ấy đó, em hỏi thử xem

  10. Lê Hoàng Kiều Trinh says:

    vậy em nghĩ là đúng r tại hình như em cg bt N.H là chỗ nào r

  11. Lê Hoàng Kiều Trinh says:

    em đoán là nghĩa hưng nhưng chắc ko đúng đâu hehehe

  12. Đồng Ngọc Ánh says:

    Đoán đúng r :v m đọc ko thấy quen à :))

  13. Lê Hoàng Kiều Trinh says:

    Đồng Ngọc Ánh ko thể tin nổi ,thật á ,nó viết hay thế cơ à

';